Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc sáng tác. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc sáng tác. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 9 tháng 9, 2010

Đông hoài niệm

Đã mấy năm rồi không thấy mùa đông
Một buổi sớm, gió tràn qua khe cửa
Một thoáng rưng rưng trôi vào miền nhớ
Nghe con tim khắc khoải gọi mùa về.

Nơi góc trời đêm lạnh giá lê thê
Vẫn lấp lánh một vì sao không tắt
Nhớ làm sao bàn tay anh siết chặt
Ngỡ trong lòng ấp ủ cả mùa đông.

Không thể quên ngày gió lên biển động
Tay trong tay, nghe lửa nổi bập bùng
Đông không lạnh vì tim em rất nóng
Cháy tình yêu trong đôi mắt anh.

Em sẽ còn gì khi xa cách mùa đông
Chỉ còn chút mênh mang hoài niệm vỡ?
Không, vẫn là anh nắm bàn tay em bé nhỏ
Nghe bồi hồi như một thoáng sen thơm.

Đông đã xa rồi, xin em đừng khóc
Nhớ đêm đêm nghe tiếng gió thầm thì
Em vẫn ấm trong tay anh hạnh phúc
Cho dẫu Sài Gòn không có mùa đông.

(Tặng anh với những mùa đông kỷ niệm, 22/11/2007)

Thứ Tư, 8 tháng 9, 2010

Miền nhớ

(Thay lời bạn tôi...)
 
Bóng bay ai thả lên trời?
Tôi đan kỷ niệm một thời ấu thơ
Ai về cho gửi giấc mơ
Trăng vàng đêm vắng ngẩn ngơ thuở nào.

Em qua lối nhỏ xôn xao
Heo may vờn tóc, ngọt ngào thu rơi
Mắt nhung đăm đắm mây trời
Chìm trong lặng lẽ, mùa trôi theo mùa.

Chiều nay trời lại đổ mưa
Lòng quay quắt nhớ ngày xưa tan trường
Tương tư khắc chữ lên tường
Nhớ thương rải khắp nẻo đường em qua.

Thu neo quãng vắng la đà
Ngày xưa còn bé ta là của nhau
Ngây thơ nào biết gì đâu
Bây giờ mới thấy thẳm sâu là tình.

Đêm nay còn lại một mình
Mới hay ta đã vô tình lãng quên
Bên trời trăng khuyết vừa lên
Mối tình không thể gọi tên quay về

Tan trong ảo ảnh tóc thề
Giật mình tỉnh giấc, cơn mê qua rồi
Sao rơi lặng lẽ bên trời
Em là kỷ niệm, nghẹn lời nhớ thương.

Sài Gòn, mùa xuân 2008

Tự tình

Em sẽ đưa anh lên núi ngắm sao trời
Ta cùng thức giữa rừng thông xao xác
Nghe quả khô lăn qua đời phiêu bạt
Và bàn tay lặng lẽ nắm bàn tay.

Em sẽ đưa anh về chốn phượng bay
Ngày tháng sáu cháy rực vòm hoa đỏ
Đưa anh về những khoảng trời đầy gió
Thả ước mơ bay mãi những cánh diều.

Anh nếm vị chè dịu ngọt của tình yêu
Còn em đợi nơi con đường áo trắng
Có dòng sông soi cánh hoa thầm lặng
Có nhịp cầu bàng bạc dưới trăng non.

Em sẽ đưa anh về ngắm hoàng hôn
Ghe thuyền nhỏ chiều Tam Giang sóng vỗ
Nghe hương biển mặn nồng tan trong gió
Ráng trời chiều tha thiết gọi triều lên.

Có thể không anh, một chút nhớ rồi quên?

Nhưng nơi ấy suối rừng đang vẫy gọi
Mây trở về quấn quýt bước chân đi
Ta bên nhau giữa đỉnh trời vời vợi
Ngắm biển xa nơi gió cát thầm thì.

Mùa xuân ấy, rừng đỗ quyên thức giấc
Nẻo đường xưa xao xuyến sắc ngô đồng
Góc café say mảnh trăng khuya khoắt
Ta trở về, nghe tiếng vọng dòng sông.

Em sẽ đưa anh về biển ngắm bình minh
Nằm trên cát xem con còng đuổi gió
Ta sẽ đến, sẽ đi rồi sẽ nhớ
Mảnh đất này, lưu giữ một tình yêu.

Tặng ông xã - người yêu quý của tôi.
 
3.2009 

Mùa thu trở lại

Mùa thu đi qua ngõ
Thả mùi hương thanh tao
Nhớ anh chiều phố cũ
Nụ hôn êm ngọt ngào.

Xa vắng, ôi xa vắng
Nước sông buồn mênh mang
Em thương thầm sắc nắng
Vương trên môi dịu dàng…

Em nhớ đôi bàn tay
Vuốt ve từng chân tóc
Lời anh như men say
Sóng tình dâng đáy mắt.

Rồi một mùa thu nữa
Lại về cùng tháng năm
Không biển và hương lúa
Chỉ nắng vàng phương Nam.

Bàn tay anh vẫn ấm
Dắt em qua thời gian
Kìa nhà ai cửa đóng
Mà vẳng ra tiếng đàn?

Thì ra thu vẫn thế
Bởi lòng không đổi thay
Hương tình vương nhè nhẹ
Dù thu không heo may.

10.2008

Thứ Hai, 6 tháng 9, 2010

Thương nhớ đồng quê

Thương nhớ đường về hoa xuyến chi
Vương theo hương lúa tuổi xuân thì
Em cười, nắng rọi mùa xuân cũ
Cải vàng quấn quýt bước chân đi.

Thương nhớ đồng quê ngày chớm hạ
Thơm thơm một thoáng búp sen hồng
Xòe tay anh thả đôi nhành lá
Em kết thuyền trôi nơi bến sông.

Thương nhớ rừng thu hương nấm mối
Em xa biển rộng, núi mây ngàn
Mênh mang chiều xuống loang màu khói
Nồng nàn lúa chín gọi mùa sang.

Thương nhớ chiều đông mưa lất phất
Gió về lạnh lẽo buốt bàn tay
Trời lam một mảnh soi đáy mắt
Lá đông lấp lánh giọt vơi đầy.

Em đi, gửi lại hồn sông nước
Thương nhớ đồng quê đã mấy mùa…


 8.2009

Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2010

Tháng Tám

Tháng Tám dịu dàng hương lúa non
Nắng vương trong mắt biếc xoe tròn
Gió tung mái tóc người em gái
Hoa cỏ đường về nâng gót son.

Tháng Tám dỗi hờn hay đổ mưa
Gọi về ký ức những ngày xưa
Bạn bè thuở ấy vô tư quá
Xòe tay hứng nước nghịch say sưa.

Tháng Tám chiều nay trời gió lộng
Sài Gòn xao xác lá me bay
Cúc vàng lưu luyến chiều mơ mộng
Sen hồng một thoáng thơm bàn tay.

Ô kìa, sao chợt nghe lòng nhớ
Lồng đèn rực rỡ mùa Trung thu
Bỗng cay khóe mắt buồn vô cớ
Xóm nghèo vọng lại một lời ru.

Tháng Tám về ngang hàng quán cũ
Giật mình, ai gọi giữa ban trưa?
Mênh mang tháng Tám bao xao xuyến
Bồi hồi nhớ lại bạn bè xưa…

Sài Gòn, 8.2008