Hiển thị các bài đăng có nhãn Cổ tích thời hiện đại (tự viết). Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cổ tích thời hiện đại (tự viết). Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 8 tháng 9, 2010

Thạch Sanh - Lý Thông

Sau một thời gian "gác kiếm giang hồ" do quá bận rộn, mình xin tiếp tục câu chuyện cổ tích Thạch Sanh - Lý Thông bằng thơ hài cho mọi người thư giãn.

1.
Xưa kia có lão tiều phu
Già rồi chẳng có thằng cu nối dòng
Ngày đêm buồn bực trong lòng
Mai đây xuống lỗ thì không ai thờ
Vợ chồng khấn vái đợi chờ
Biết đâu may mắn bất ngờ ghé thăm
Thế rồi cũng đến một năm
Hai người gom góp đi làm thụ tinh
Bấy giờ công nghệ tài tình
Bà già cao tuổi vẫn rinh bụng bầu
Ông già sung sướng làm sao
Nghe tin mừng quá ngã nhào chết luôn
Vui chưa xong lệ đã tuôn
Bà lão đành phải nén buồn kiếm ăn
Ngày ngày lên núi đi săn
Tranh thủ đốn củi, lại chăn đàn gà
Đêm về bán nước sân ga
Nuôi con trong bụng đã ba tháng rồi.

Thời gian thấm thoắt dần trôi
Còn chừng tháng nữa đến thời đẻ con
Một hôm lặn lội núi non
Bất ngờ bà lão sinh non dọc đường
Ôi thôi thằng bé đáng thương
Trúng ngay hòn đá như tường chắn ngang
Bà lão sau phút bàng hoàng
Kịp thời trấn tĩnh vội vàng ngừng rên
Lấy ngay hòn đá đặt tên
Để sau nhớ mãi khỏi quên ngọn ngành
Vì trên hòn đá sinh nhanh
Cho nên tên gọi Thạch Sanh ra đời.

2.
Thạch Sanh sức lực hơn người
Nhưng mà học dốt lại lười thi thư
May sao được một nhà sư
Tinh thông võ nghệ hệt như người thần
Thấy Sanh nghèo khổ, nợ nần
Thương tình dạy võ phòng thân sau này
Nhờ vài ngón võ cầu may
Mẹ con thoát kiếp ăn mày mấy năm.

Một hôm ngay đúng giữa rằm
Bà mẹ bệnh nặng phải nằm một nơi
Cuộc đời đến thế mà thôi
Tuổi già sức yếu, qua đời đương nhiên
Thạch Sanh thương xót mẹ hiền
Vội vàng dốc hết bạc tiền lo tang
Xong rồi gói ghém lên đàng
Định lên rừng núi đào vàng lấy hên
Nghĩ rằng trước lạ sau quen
Thôi thì cũng quyết một phen làm giàu.

3.
Xa xa một gã rất ngầu
Chơi toàn hàng hiệu từ đầu đến chân
Thoạt trông có vẻ phong trần
Nhìn kỹ mới thấy muôn phần tinh ranh
Mắt vừa thoáng thấy Thạch Sanh
Gã ta vội vã tiến nhanh lại chào
Chẳng hề tỏ vẻ làm cao
Lại còn ngỏ ý được khao rượu nồng
“Rằng tôi họ Lý tên Thông
Mẹ tôi vốn dĩ góa chồng từ lâu
Tôi vừa tốt nghiệp Châu Âu
Chính danh trường luật hàng đầu nước Anh
Học xong về nước đổi ngành
Đầu tư bạc tỷ kinh doanh nhà hàng
Hôm nay gặp gỡ đôi đàng
Chẳng hay anh có việc làm hay chưa?”
Thạch Sanh vốn tính dại khờ
Do va phải đá khi xưa trúng đầu
Mẹ mang thai lúc tuổi cao
Sinh con quá trễ tránh sao ngu đần
Nghe xong Sanh vội phân trần:
“Tôi đây gia cảnh thanh bần từ xưa
Dãi dầm sáng nắng chiều mưa
Mồ côi cha mẹ khi chưa trưởng thành
Nghèo hèn chẳng mộng công danh
Chỉ mong có đủ miếng ăn qua ngày
Hôm qua thầy bói xem tay
Khuyên tôi tính chuyện cầu may đãi vàng
Hôm nay nhất quyết lên đàng
Nào ngờ gặp chủ nhà hàng Lý Thông
Tôi đây chẳng thích lông bông
Anh mà thương xót thì không gì bằng
Cho làm phục vụ nhà hàng
Công xá chẳng tính, chỉ màng miếng cơm
Anh thì cũng được tiếng thơm
Giúp người cơ cực thoát cơn đói nghèo”.

4.
Lý Thông trong bụng thầm reo
“Chuột đang cần bắt thì mèo đến chơi”
Bèn vờ vịt nói đãi bôi:
“Khổ thân trai trẻ mà đời long đong!
Nghe đồn cậu giỏi võ công
Sao đành lãng phí bỏ không ngón nghề?
Thôi thì theo tớ đi về
Tớ giao cho cậu bảo kê nhà hàng”
Sanh mừng như bắt được vàng
Biết đâu bụng Lý phũ phàng, bất lương.

Thạch Sanh võ nghệ cao cường
Công việc lại đúng sở trường hắn ta
Nhà hàng phát đạt thêm ra
Mà công xá chỉ là ba bữa đầy
Nhưng vì Sanh ngốc xưa nay
Nghĩ rằng như thế là may lắm rồi
Nên chi vẫn thấy yêu đời
Mở miệng là chẳng ngớt lời khen Thông.

5.
Sự đời lắm chuyện lạ lùng
Bỗng đâu xuất hiện trong vùng chằn tinh
Giết người ăn thịt rất kinh
Ngày đêm tai họa rập rình người dân
Bà con lo sợ gã chằn
Cho nên cứ đến hàng năm cúng người.

Lý Thông đang độ đôi mươi
Kinh doanh phát đạt nên đời lên hương
Nhà hàng mở khắp phố phường
Quán bar, sòng bạc, vũ trường như nêm
Giở trò kết nghĩa anh em
Để Thạch Sanh giúp sức thêm cho giàu
Tháng ngày yên ổn qua mau
Lý Thông đến lượt phải hầu chằn tinh
Nghe tin mà thấy thất kinh
Phen này thân xác của mình tiêu tan
Mẹ con khóc lóc thở than
Cuối cùng nghĩ được kế gian hại người
Nhớ đêm hôm ấy ba mươi
Lại thêm cúp điện nên trời tối đen
Lý Thông gọi điện cho em
Rủ qua nhà nhậu món nem mẹ làm
Thạch Sanh vốn dĩ ăn tham
Nghe mời sốt sắng ghé sang nhậu liền
Lý Thông ngồi nói huyên thuyên:
“Kinh tế suy thoái, kiếm tiền khó khăn
Tối nay ông khách bên Anh
Sang đây bàn chuyện kinh doanh thịt rừng
Mà anh lại phải canh chừng
Di tích miếu cổ trong vùng đó em
Thôi thì sẵn chỗ thân quen
Em ra trực giúp một đêm rồi về”
Thạch Sanh vốn tính ngô nghê
Nghe nói tưởng thật chẳng nề hà chi
Xách theo chai rượu đem đi
Cầm thêm mã tấu phòng khi cướp vào.

6.
Nửa đêm có gió lao xao
Một con trăn lớn ào ào phóng vô
Thạch Sanh há miệng sững sờ
Con gì mà lại quá to thế này?
Thấy người, chằn tiến lại ngay
Thạch Sanh hoảng sợ vung tay chém bừa
Bao nhiêu võ nghệ từ xưa
Thêm vài ngón vặt quyết lừa chằn tinh
Tả xung hữu đột một mình
Giết luôn quái vật chuyên rình hại dân
Thạch Sanh sau phút bần thần
Chặt đầu trăn lớn, nhún chân về nhà.

Nghe tin Sanh giết mãng xà
Lý Thông nghĩ bụng: “thằng cha này tài
Tin này mà lọt ra ngoài
Chắc hắn được thưởng khoảng vài triệu đô”
Thấy Sanh vẫn cứ ngây ngô
Lý Thông ranh mãnh giả vờ thất kinh:
“Em ơi giết phải chằn tinh
Là đành lãnh án tử hình mà thôi
Loài này vào sách đỏ rồi
Sao mà tội nghiệp em tôi thế này
Thôi em hãy trốn đi ngay
Để đầu chằn lại, anh xoay xở giùm”
Thạch Sanh nhụt chí anh hùng
Vừa nghe án tử là rùng mình luôn
Đôi dòng lệ lã chã tuôn
Nghĩ mình phận bạc, số buồn hẩm hiu
Lý Thông học luật đã nhiều
Hẳn là biết rõ những điều vua ban
Thôi đành giã biệt nhà hàng
Thân trai lại phải lên đàng đi rong.

7.
Bây giờ đến chuyện Lý Thông
Thấy Sanh mắc lỡm, trong lòng mừng rơn
Gặp vua tỏ vẻ biết ơn:
“Nhờ hồng phúc lớn, diệt con mãng xà”
Đầu chằn trong túi rút ra
Nhà vua tưởng thật, rõ là hân hoan
Vừa xua được nỗi lo toan
Lại còn được nịnh, vẹn toàn cả hai
Vua truyền thánh chỉ xuống ngay
Phong làm đô đốc cho ngài Lý Thông
Lại ban cho chén rượu nồng
(Nhưng là rượu dỏm, uống không ra gì).

Vài năm rồi cũng qua đi
Công chúa đến tuổi dậy thì, rất xinh
Muốn con khỏi sống một mình
Vua truyền trai trẻ về kinh kén chồng
Một hôm đứng tựa ban công
Yêu kiều dáng liễu, bóng hồng thướt tha
Nghe lời khuyên của vua cha
Tìm người quân tử, ném ra tú cầu
Dưới kia la liệt mái đầu
Đội nón bảo hiểm đủ màu, đủ size
Nghĩ hoài chẳng biết chọn ai
Tìm đâu cho được anh trai đàng hoàng?
Ngờ đâu có gã đại bàng
Trên cao sà xuống cắp nàng tha đi
Tiếc thay một đóa xuân thì
Vào tay ác điểu còn chi là đời!

8.
Thạch Sanh từ lúc đi rồi
Đành xách tay nải ra ngồi bờ đê
Một thời vui nghiệp bảo kê
Nhớ rồi lại tiếc cái nghề năm xưa
Bây giờ khổ sở cháo dưa
Còn đâu ba bữa ứ thừa đồ ăn
May mà thoát tội giết chằn
Thôi thà chịu cảnh cơ hàn ít lâu
Một hôm đương lúc u sầu
Thấy con chim lớn trên đầu bay qua
Cắp người con gái kiêu sa
Thạch Sanh rút nỏ bắn ba phát liền
Cung tên vun vút bay lên
Trúng ngay chiếc cánh nằm bên đại bàng
Máu rơi vung vãi dọc đàng
Thạch Sanh theo vết tìm hang chim thần.

9.
Bấy giờ đương lúc mùa xuân
Hoa tươi nở khắp xa gần nước non
Mà nhà vua vẫn đau buồn
Nghĩ thương con gái, biết còn nữa không?
Vua cho người gọi Lý Thông
Bảo lo nghĩ cách lập công hoàng triều
Tìm ra công chúa mĩ miều
Cho làm phò mã, sớm chiều vui chơi
Thông nghe bụng dạ rối bời
Tìm đâu giữa chốn biển trời nước Nam?
Phái người lặn lội dò thăm
Đăng tin trên báo những năm kỳ liền
Bỏ thêm cả một đống tiền
Cho ti vi báo khắp miền đông tây
Rằng ai tìm được thưởng ngay
Một căn biệt thự, trăm cây vàng ròng.

Thạch Sanh hôm ấy đi rông
Nghe tin tìm đến Lý Thông thưa rằng:
“Hôm kia em bắn đại bàng
Lần theo vết máu đến hang nó rồi
Cái hang trên núi xa xôi
Bịt đầy đá tảng, giữa trời chênh vênh
Đường đi lên thác xuống ghềnh
Để em chỉ lối, anh khênh nàng về”
Lý Thông nghe nói thấy phê
Truyền đem quân lính, thuốc mê theo cùng.

10.
Xứng danh một đấng anh hùng
Đi vào hang đá giữa vùng núi non!
Nghe lời Thông nói thiệt hơn
Thạch Sanh tụt xuống lối mòn vào hang
Chợt nghe tiếng ngáy đại bàng
Gối đùi công chúa mơ màng giấc say
Thạch Sanh bất giác ngất ngây
Thấy nàng tươi đẹp, mặt mày kiêu sa
Dáng người kiều diễm ngọc ngà
Vàng đeo sáng chóe trên da trắng ngần
Áo dây hở rốn ba phân
Quần jeans lưng lửng ngang chân thon dài
Tóc đen buông xõa ngang vai
Lại thêm chiếc kính nàng cài bên trên
Nước hoa đúng hiệu Chanel
Làm Sanh như mắc phải men say tình
Sanh bèn tán tỉnh linh tinh:
“Hôm nay anh chỉ một mình đến đây
Cho anh được nắm đôi tay
Dắt em ra khỏi chỗ này nghe cưng?”
Thấy Sanh ra dáng anh hùng
Công chúa liếc xéo, trong lòng thầm yêu
Để chim thần ngủ suốt chiều
Thạch Sanh cho ngửi một liều thuốc mê
Hai người hôn hít chán chê
Trước khi chuẩn bị trở về hoàng gia.

11.
Lý Thông bạc ác ranh ma
Kéo nàng công chúa ngọc ngà trước tiên
Rồi cho quân lấp hang liền
Thạch Sanh bị nhốt tức điên cả người
Rõ là lừa đảo mười mươi
Cướp vợ chưa cưới đẹp tươi của mình
Công chúa thấy thế thất kinh
Khóc cho thế thái nhân tình dối gian
Lệ trào đôi mắt chứa chan
Thạch Sanh anh hỡi, giờ chàng ở đâu?
Suốt ngày ủ rũ, u sầu
Công chúa ngã bệnh, bắt đầu phát câm
Vua cho chạy chữa suốt năm
Lại mời thầy bói âm thầm cúng ma
Lý Thông giục giã hoàng gia
Cưới xin đi chứ, sao mà lâu ghê?
Nhà vua quắc mắt, lè nhè:
“Con tao còn bệnh, cút về cho nhanh!”

Bây giờ nói chuyện Thạch Sanh
Trong hang dò dẫm loanh quanh tìm đường
Nhưng mà mờ mịt bốn phương
Nghĩ đời lại thấy chán chường, âu lo
Đại bàng ngủ một giấc no
Mới vừa tỉnh giấc, mở to mắt nhìn
Không tin nổi ở mắt mình
Ôi thôi công chúa đẹp xinh đâu rồi?
Thấy Sanh tựa góc hang ngồi
Ái chà thằng nhãi làm mồi cho ta
Ta cho mày biến thành ma
Nghĩ rồi xoãi cánh lấy đà bay lên
Thạch Sanh vội né sang bên
Rút cung bắn một phát tên trúng đầu
Đại bàng gục xuống chết mau
Thạch Sanh xẻo thịt kho tàu nhậu chơi.

12.
Đại bàng đã giết xong rồi
Bỗng đâu nghe tiếng ỉ ôi khóc thầm
Thạch Sanh lần vội bước chân
Thấy chàng trai trẻ phong trần bị giam
Sanh bèn ghé tới hỏi thăm
Mới hay bị nhốt một năm nay rồi
Còn đang khóc lóc than trời
Thì Sanh tới cứu, hỡi ôi là mừng
Chàng này xưa ở thủy cung
Vốn là thái tử một vùng biển xanh
Kể xong bèn rủ Thạch Sanh
Chu du một chuyến tới thăm Thủy Tề
Thấy con trai được cứu về
Vua cho mở hội bốn bề vui ca
Lại truyền châu báu đem ra
“Này đây nhận lấy cho ta vui lòng”
Thạch Sanh vẫn tức Lý Thông
Thù này không trả quyết không làm người
Rỉ tai thái tử mấy lời
Thái tử hiểu ý mời ngồi xuống ngay
Đàn thần vội lấy trao tay
Chỉ cho cặn kẽ kế hay mà làm.

13.
Thạch Sanh về chốn trần gian
Vội vàng lo giải nỗi oan của mình
Đâm đơn kiện tới triều đình
Quyết tâm vạch rõ sự tình trắng đen
Lý Thông thuê luật sư quen
Lại quà cáp hậu cho bên quan tòa
Thế là tòa cứ phán ra:
“Thạch Sanh có một lu loa lên mười
Gắp lửa mà bỏ tay người
Tội này phải nhận hai mươi năm tù”
Thạch Sanh nghe xử im ru
Lý Thông đắc chí “Đồ ngu, đáng đời”
Phiên tòa đã xử xong rồi
Thạch Sanh thua kiện, bị ngồi tù giam
Đêm khuya rút vội cây đàn
Gảy lên mấy khúc nghe tràn niềm đau
Vừa nghe tiếng nhạc nhiệm màu
Công chúa chợt dứt u sầu nhớ thương
Bắt đầu chải tóc soi gương
Nói năng, ăn uống bình thường như xưa
Lại còn năn nỉ nhà vua
Thả người trong ngục rồi đưa chàng về
Thấy con bỗng hết ủ ê
Nhà vua mừng lắm, có nề hà chi
Truyền cho tha bổng tức thì
Thạch Sanh tranh thủ phân bì kêu ca:
“Khi xưa tôi giết mãng xà
Tôi cứu công chúa, không tha đại bàng
Tôi đưa nàng đến cửa hang
Lại còn hẹn ước với nàng nên duyên
Sự đời sao lắm truân chuyên
Lý Thông bạc ác, tham tiền, bất nhân
Bắt tôi vùi xác chôn thân
Công lao cướp hết để gần công nương”
Nhà vua ghét kẻ bất lương
Truyền cho quan phủ thăng đường xử oan
Lý Thông vốn dĩ gian ngoan
Biết khó thoát tội nên bàn với Sanh:
“Thôi thì em hãy thương anh
Ngày xưa ta cũng yên lành bên nhau
Cưu mang em thuở ban đầu
Bây giờ có vợ đẹp giàu con vua”
Thạch Sanh nghĩ đến tình xưa
Lại thêm lần nữa mắc lừa Lý Thông
Truyền cho quân lính mở còng
Tha về quê cũ để trông nhà hàng.

14.
Mùa hè thấm thoắt dần sang
Nước Nam chuẩn bị trình làng Sea Games
Anh hào khắp chốn ghi tên
Những mong có dịp bon chen tranh tài
Nào là bóng rổ, cầu mây
Nào là đua ngựa, vật tay, bơi thuyền
Nào là bóng đá, bóng chuyền
Nào là đấu võ khắp miền Đông Nam
Thạch Sanh thi đấu siêu phàm
Một mình giành hết những năm giải đầu
Nhà vua hả dạ làm sao
Rõ là rể quý, tự hào hoàng gia
Đứng đầu là nước chủ nhà
Huy chương lấp lánh, quốc ca vang rền
Mặc cho các nước kề bên
Ghen ăn tức ở ngày đêm trả thù
Canh me đến tết Trung thu
Xuất sang mẻ bánh chuột chù bên trong
Lại thêm thằng giặc Lý Thông
Buông lời xúc xiểm lấy lòng ngoại bang
Giặc vào như thác tuôn tràn
Thạch Sanh vội vã lấy đàn ra chơi
Giặc nghe khóc đứng khóc ngồi
Thương về quê cũ, bồi hồi con tim
Ngày xưa câu cá, bắn chim
Ngày xưa trốn học đi tìm quả xanh
Ngày xưa mái ấm gia đình
Ngày xưa vợ đẹp con xinh vui vầy
Thế là gươm giáo buông tay
Nhụt thêm ý chí, mặt mày ủ ê
Suốt ngày ca thán não nề
Không lo đánh nữa, mong về cho nhanh
Bây giờ đến lượt Thạch Sanh
Đem cơm ra dụ chúng ăn thật nhiều
Mấy ngày mà vẫn đầy niêu
Thì ra cơm hẩm, cháo thiu trong nồi
Họng nào mà nuốt cho trôi?
Thôi đành nhịn đói, tả tơi thân hình
Dân ta đồn thổi linh tinh:
Nồi cơm thần đấy, mười nghìn đô la
Lý Thông tích cực pi-a (PR)
Đem nồi cơm dỏm bán ra nước ngoài
Nhà vua đắc chí cười hoài
Thạch Sanh cũng khoái, nguôi ngoai mối thù
Hai thằng từ đó êm ru
Anh em kết nghĩa lại như ban đầu.

:D :D :D 
 
11.2008 

Mỵ Châu - Trọng Thủy

Sau khi viết "Tấm Cám" và "Sơn Tinh - Thủy Tinh", mình cũng định viết "Mỵ Châu - Trọng Thủy" nhưng tình cờ mấy người bạn trên WTT cùng bắt tay viết nên mình cũng nhập hội làm "liên khúc" luôn. Bây giờ mình viết lại truyện này theo cách của mình, chỉ giữ những đoạn do chính mình viết và bổ sung thêm nhiều đoạn khác.

1.
Ngày xưa Âu Lạc nước ta
Có vua Thục Phán tên là Dương Vương
Vua này tài trí phi thường
Nên giang san chẳng chịu nhường cho ai.

Tết xong vừa độ tháng hai
Nhà vua rảnh rỗi ngày dài ăn chơi
Dạo này vua cũng gặp thời
Buôn vàng trúng mánh nên lời rất to
Bây giờ tiền chất đầy kho
Nhà vua ký duyệt để cho xây thành
Rồi giao Cao Lỗ tài danh
Tuyển nhà thầu giỏi thật nhanh về làm
Dặn rằng: “thấy rẻ đừng ham
Tay nào phải thật siêu phàm mới chơi
Bản vẽ ta có sẵn rồi
Phen này quân Bắc chán đời với ta
Thành này tên gọi Cổ Loa
Xây cao để giữ nước nhà bình an”.

Thánh chỉ vua mới vừa ban
Hồ sơ tới tấp gửi tràn hòm thư
Toàn bằng “giáo sĩ tiên sư”
Villa, nhà phố, chung cư đều làm
Cao Lỗ nổi chút máu tham
Cho người dò hỏi phần trăm thế nào
Dù là Anh, Mỹ, Thái, Lào..
Nếu chia chác xịn thế nào cũng xong

Hết thu trời mới chớm đông
Bỗng đâu xuất hiện một ông rất ngầu
Khoe rằng tốt nghiệp châu Âu
Chuyên gia xây dựng hàng đầu Đông Dương
Tay này cử chỉ dễ thương
Tặng cho Cao Lỗ cái rương đựng tiền
Cao Lỗ thích chí gật liền
Trình vua đã có người hiền tài cao

2.
Thằng thầu nó tệ làm sao
Có một miếng đất hết đào lại xây
Vật tư nó rút ăn ngay
Đem tiền đánh bạc mỗi ngày triệu đô
Đất vua nó lấy phân lô
Chờ lên cơn sốt nó hô giá trời
Nhân công nó dập tơi bời
Trả lương rẻ mạt lại đòi tăng ca
Thành xây đến độ tháng ba
Sập lên sập xuống chưa qua hàng rào
Nhân công bỏ việc ào ào
Công trình xây mãi không sao lên thành.

Cao Lỗ nổi giận tam bành
Đuổi thằng thầu đểu tinh ranh dối lừa
Rồi vào thẽ thọt với vua:
“Thằng kia nghiệp vụ vừa vừa mà thôi
Bây giờ sự thể thế rồi
Ích chi cái chuyện đứng ngồi khóc than?”

Nhà vua đương lúc bàng hoàng
Bỗng đâu có gã rùa vàng tới chơi
Rút ngay danh thiếp cho coi
Kim Quy gốc gác bốn đời chuyên gia
Khoe xong ngồi bệt xuống nhà
Bẻ móng làm bút vẽ ra tòa thành
Có hình trôn ốc loanh quanh
Vẽ xong lại biến mất tăm rùa vàng

3.
An Dương Vương quá ngỡ ngàng
Bèn sai quân lính vội vàng tìm mau
Thành ta phải mấy trăm lầu
Để cho xứ khác cúi đầu tôn vinh
Thấy nhà tư vấn làm thinh
Vua cho người rước về dinh đãi đằng
Phong bì tiền nhét thật căng
Lại thêm mỹ nữ tung tăng trêu đùa
Kim Quy mới bảo nhà vua
Ta đây kinh nghiệm xây chùa trăm năm
Vùng này ma quỷ viếng thăm
Oan hồn kêu khóc dưới hầm xa xa
Muốn thành trụ với phong ba
Nhà thầu phải đúng do ta chỉ bày
Nói rồi đủng đỉnh khoát tay
Bỗng đâu xuất hiện ông Tây to đùng
Nhà vua tức tối vô cùng:
“Thằng này ta đã từng dùng năm xưa”
Kim Quy đứng dậy can vua:
“Thôi nào bình tĩnh ai lừa mà lo
Năm xưa ngài đổ tiền to
Mà không xây nổi cái kho đựng tiền
Thế nên ngài nổi cơn điên
Ghét thằng thầu đểu xỏ xiên với ngài
Bây giờ cũng vẫn thằng này
Nhưng có bí quyết ta bày lại ngon”

Dương Vương nghe thế mừng rơn
Bèn truyền cho khởi công luôn xây thành
Kim Quy chỉ đạo ngon lành
Trong vòng một tháng tòa thành đã cao
Nhà vua sung sướng thở phào
Cùng rùa kết nghĩa vườn đào anh em
Thân tình vua mới hỏi xem
Kế nào chống giặc vẫn quen rập rình?
Kim Quy chẳng tiện làm thinh
Bẻ ngay cái móng của mình đem cho
Bày làm cái nỏ thật to
Bắn ra một phát giặc lo rút về

4.
Trên đây mới chuyện ngoài lề
Bây giờ mới đúng tiêu đề đặt ra
Chuyện rằng trong chốn hoàng gia
Có nàng công chúa tên là Mỵ Châu
Con vua nên cũng rất giàu
Dung nhan mỹ lệ không đâu sánh bằng
Chân dài tới nách thẳng băng
Tóc đen, môi đỏ, hàm răng trắng đều
Dáng đi uyển chuyển như mèo
Cải lương, hát bội, múa chèo đều thông
Mỵ Châu đến tuổi lấy chồng
Nhưng nàng vẫn chẳng vừa lòng một ai
Ngoài thành chán vạn gã trai
Đêm ngày chầu chực trổ tài làm quen
Mong rằng tán tỉnh được em
Nếu không cũng ngắm đỡ thèm lòng anh.

Thời gian trôi thật là nhanh
Công chúa tốt nghiệp chuyên ngành thời trang
Vua cha đến chúc mừng nàng
Tặng áo lông ngỗng đẹp sang lạ kỳ
Biết rằng con gái có thì
Nhưng mình xinh đẹp, việc gì mà lo?
Thế nên công chúa nhởn nhơ
Phớt lờ tán tỉnh, quyết chờ trung nhân
Hết đông rồi lại sang xuân
Mỵ Châu kiều diễm hóa thân gái già.

5.
Bây giờ nói chuyện Triệu Đà
Thấy vua Thục Phán xây nhà rất to
Quanh năm yến tiệc hát hò
Ung dung thư thái chẳng lo cái gì
Thế là bụng dạ sinh nghi
Ngày đêm bóp trán nghĩ suy rất nhiều
Một hôm họp mặt hoàng triều
Được quan tể tướng bày chiêu thế này:
“An Dương Vương vốn cao tay
Hẳn là có thứ gì đây giấu ngài
Trọng Thủy rảnh rỗi thân trai
Hay ngài bảo nó sang chài Mỵ Châu?
Dù sao con bé cũng giàu
Đất đai, vàng bạc, nhà lầu, xe hơi
Học hành đến chốn đến nơi
Môn đăng hộ đối còn lời nào chê
Khi nào cưới được vợ về
Đêm đêm cứ việc cận kề hỏi han
Bao lời mật ngọt tuôn tràn
Phen này bí quyết ngàn vàng về tay”
Triệu Đà nghe nói cũng hay
Nhưng rồi nghĩ lại thấy cay trong lòng:
“Đành rằng cưới vợ chọn tông
Chứ ai lấy đứa lông bông làm gì
Nhưng con kia đã lỡ thì
Tuổi ngoài ba chục, sao bì con ta?”
Ôi chao cái lão Triệu Đà
Việc nước cũng muốn, việc nhà cũng tham
Tể tướng nghĩ bụng mà căm
Nhưng rồi nén giận thì thầm nhỏ to:
“Việc này ngài chớ có lo
Ta cho nó cưới giả vờ mà thôi
Khi nào biết bí quyết rồi
Ta bảo thằng Thủy về chơi thăm nhà
Giữ chân nó lại hoàng gia
Cưới cho con vợ ngọc ngà, thanh xuân
Chuyện này xin chớ ngại ngần
Phải do Trọng Thủy đích thân đánh lừa.”

6.
Thái tử Trọng Thủy con vua
Cao gần mét chín, tuổi vừa đôi mươi
Từ xưa bản chất đã lười
Cha cho du học khắp trời Mỹ, Âu
Học hành thì chả ra sao
Nhưng mà miệng lưỡi ngọt ngào, khôn ranh
Có tài tán gái rất nhanh
Khiến bao con gái nhà lành ngất ngây
Thủy giờ lang bạt bên Tây
Triệu Đà cho lính gọi ngay về nhà
Thấy con lịch lãm, hào hoa
Mà giờ phải lấy gái già cũng thương
Nhưng mà muốn diệt Dương Vương
Không dùng kế ấy còn đường nào đây?
Một đêm có gió heo may
Trọng Thủy uống rượu đã say ngà ngà
Bây giờ đến lượt Triệu Đà
Buông lời dụ dỗ con cà con kê:
“Con ơi cha nói con nghe
Dương Vương lão ấy đủ bề tinh ranh
Mấy năm nay lão tung hoành
Hết ăn chơi lại xây thành Cổ Loa
Lão còn dám mắng xéo cha
Hòng làm mất mặt Triệu Đà oai nghiêm
Lòng cha nặng một nỗi niềm
Những mong con giúp truy tìm nguyên do
Cớ đâu lão dựng thành to
Bình chân như vại chẳng lo tí nào?
Con sang bên ấy xem sao
Tranh thủ tán tỉnh má đào Mỵ Châu
Liệu mà cưới nó cho mau
Nếu mà xong việc thì giàu nghe con
Vừa có vợ đẹp mê hồn
Lại thêm tiền thưởng, quá ngon còn gì?”
Thủy ngồi tính toán chi li:
“Con kia là gái lỡ thì nghe cha
Vụ này có lợi nước nhà
Cho con chục triệu đô la đền bù”
Triệu Đà nghe cũng gật gù:
“OK, con nhớ trả thù thật hay”

7.
Trọng Thủy nhất quyết ra tay
Tìm thầy bói giỏi chọn ngày gặp Châu
Giả vờ đưa đẩy mấy câu
Rồi đem trang sức hàng Tàu ra cho
Mỵ Châu chẳng chút nghi ngờ
Ngắm chàng trai đẹp như mơ mà thèm
Mọi người thử nghĩ mà xem
Tuổi ngoài ba chục, kiêng khem làm gì?
Thế là say Thủy tức thì
Thủy còn giả bộ lầm lì làm cao
Thấy Thủy tán tỉnh tào lao
Cao Lỗ nghi hoặc bèn vào tâu vua:
“Triệu Đà bại trận năm xưa
Chắc cho thằng Thủy dối lừa chi đây
Xin ngài hãy đuổi hắn ngay
Diệt trừ hậu họa một ngày không xa”
Dương Vương vốn ghét Triệu Đà
Nhưng bom nổ chậm trong nhà cũng nguy
Ngày đêm tính toán nghĩ suy
Cuối cùng bỏ cuộc, thôi thì kệ bay
Trọng Thủy cưới vợ liền tay
Cho làm hôn lễ một ngày xuân sang
Từ hôm có được tân lang
Châu trổ bí quyết chiều chàng rất ghê
Làm Thủy chết mệt chết mê
Đêm đêm chỉ biết cận kề bên Châu
Những lời cha dặn ngày đầu
Mới đó mà đã biến đâu mất rồi
Chỉ lo vui thú cuộc đời
Quốc gia đại sự tạm thời bỏ qua

8.
Bây giờ nói chuyện Triệu Đà
Đêm ngày mong ngóng đã ba tháng trời
Trong lòng sốt ruột lắm rồi
Cái thằng quỷ ấy tiêu đời xứ Nam?
Bèn cho quân lính dò thăm
Mới hay Trọng Thủy quanh năm giải sầu
Thế là mặt ủ mày chau
Vội cho sứ giả mau mau nhắn rằng:
“Tiền tao còn để nhà băng
Mày mà quên việc đừng màng nửa xu”
Trọng Thủy vội tỉnh cơn ngu
Liếc nhìn sứ giả gật gù cho đi
Đêm nằm tính kế chi li
Ba mươi sáu chước, chước gì là hay?
Nửa đêm đương lúc canh hai
Chàng ta bật dậy vỗ tay vui mừng
Ôi chao kế tuyệt quá chừng
Phen này nỏ quý về cùng với ta
Bèn vờ hôn hít vợ già
“Mỵ Châu em hỡi sao mà yêu ghê”
Tay trên tay dưới mân mê
Bao lời mật ngọt nói kề bên tai:
“Cha nàng quả thật là hay
Hàng ngàn quân lính nửa ngày diệt xong
Ta đây tuy phận làm chồng
Thế mà xấu hổ vì không biết gì”
Mỵ Châu hạ giọng thầm thì:
“Hóa ra chàng chẳng biết chi hả chàng?
Cha em được lão Rùa Vàng
Tặng cho cái nỏ bắn ngàn vạn quân
Thương chồng em chẳng ngại ngần
Cho xem để khỏi phân vân đêm ngày”
Nói rồi lấy nỏ trao tay
Trọng Thủy vội vã xem ngay kỹ càng
Xem xong ghi nhớ rõ ràng
Rồi đem nỏ quý trả nàng Mỵ Châu
Xưa nay nổi tiếng toàn cầu
Chính là hàng giả xứ Tàu quê ta
Tin bay về đến Triệu Đà
Vua cho làm nỏ như là đồ gin
Rồi cho người đến bắn tin:
“Coi ngày nào tốt, tráo liền cho ta”.

9.
Một ngày xuân đẹp tháng ba
Thầy bói gieo quẻ bảo là dịp may
Trọng Thủy quyết định ra tay
Tặng vợ một chiếc vòng tay giả vàng:
“Hôm nay ta chúc mừng nàng
Nhân ngày phụ nữ trên toàn năm châu
mọi ngươi nghĩa nặng tình sâu
Mong rằng chẳng phải giấu nhau điều gì”
Nói rồi tủm tỉm mím chi
Âu yếm ôm vợ thầm thì bên tai:
“Nhớ chăng đêm ấy tháng hai
Nàng cho xem nỏ của ngài Kim Quy?
Dạo này chinh chiến biên thùy
Cho ta xem lại phòng khi giặc vào
Vua cha tuổi cũng đã cao
Ta là phận rể làm sao đành lòng?”
Nghe lời hiếu thảo của chồng
Mỵ Châu te tái vào trong lấy đồ
Ôi chao gái lớn mà tồ
Nghe lời đường mật là ngơ cả người
Trọng Thủy giả bộ tươi cười
Phất tay áo rộng khoảng mười mấy inch
Vờ nâng nỏ quý giữ gìn
Rồi nhanh tay tráo như phim xứ Tàu
Lại còn giả vuốt ve Châu:
“Mai này lưu lạc biết đâu mà tìm?”
Nhìn phương trời thẳm cánh chim
Mỵ Châu bất giác trong tim nghẹn ngào
Sai người vác một cái bao
Trong đựng chiếc áo năm nào vua ban
“Lông ngỗng trắng xóa mịn màng
Em sẽ rải khắp nẻo đàng em qua
Mai này thất lạc phương xa
Cứ theo dấu ấy để mà tìm em”
Thấy Châu nước mắt lèm nhèm
Trọng Thủy chiều chuộng một đêm lấy lòng
Sáng mai biến mất ông chồng
Mỵ Châu kiểm thấy áo lông vẫn còn
Trong bụng khấp khởi mừng rơn
Hehe lão ấy chẳng khôn tí nào.

10.
Thương thay một cánh hoa đào
Nhan sắc, của cải bị xào cả hai
Vậy mà chẳng biết, chẳng hay
Vẫn nhớ Trọng Thủy, đêm ngày mong tin
Thủy từ khi nhận đống tiền
Sống đời vương giả như tiên bên Tàu
Kinh doanh càng lúc càng giàu
Chẳng còn biết có Mỵ Châu trên đời
Trong tay có nỏ quý rồi
Triệu Đà quyết chí đánh bồi một phen
Tung tin đồn nhảm rối ren
Làm tăng giá gạo một đêm đầu hè
Khắp thành thị đến thôn quê
Toàn nghe thấy tiếng não nề thở than
Thị trường nhà đất đóng băng
Chứng khoán rớt giá, vàng tăng ngất trời
Xăng lên gấp mấy lần rồi
Lại thêm lạm phát khiến đời thêm lo
Triệu Đà chớp lấy thời cơ
Lệnh cho quân lính bất ngờ tiến công
Dương Vương vẫn uống rượu nồng
Liếc nhìn quân giặc coi không ra gì:
“Lũ này nào có biết chi
Hàng ngàn binh sĩ sao bì nỏ ta?”
Mỵ Châu cũng nghĩ như cha
Ngày đêm yến tiệc hát ca vui đùa

Một đêm trời nổi gió mưa
Cao Lỗ yết kiến báo vua tin buồn:
“Giặc vào như thác tràn tuôn
Bây giờ thắng thế chiếm luôn cổng thành”
Dương Vương cười khẩy truyền nhanh
Mau mau lấy nỏ tung hoành cho ta
Cung tên một phát bắt ra
Tưởng rằng như trước diệt ba vạn người
Ngờ đâu cung đứt tên rơi
Bên kia chiến lũy giặc cười ầm lên
Dương Vương xem nỏ xem tên
Phát hiện hàng giả, bắt đền Kim Quy:
“Nỏ này là nỏ vứt đi
Chưa dùng đã hỏng, bắn gì nữa đây?
Đổi ta cái nỏ khác ngay
Không ta kiện lão trắng tay bây giờ!”
Kim Quy vẫn cứ nhởn nhơ
Nằm phơi nắng ở góc hồ, xỉa răng
“Nỏ này cho đã hai năm
Bây giờ hết hạn bảo hành còn đâu
Ngồi chờ tòa xử cũng lâu
Nếu mà thua kiện còn đau muôn phần”

11.
Dương Vương chưa hết bần thần
Triệu Đà đã lệnh cho quân kéo vào
Nỏ thần dương bắn ào ào
Khiến cho người ngựa ngã nhào lên nhau
Vua cho truyền gọi Mỹ Châu
Cha con phi ngựa mau mau lên đường
Mỵ Châu còn nỗi vấn vương
Nhớ lời hẹn ước yêu thương cùng chồng
Thế nên hôm ấy oi nồng
Nàng ta vẫn lấy áo lông mặc vào
Lại còn nước mắt nghẹn ngào
Xách theo cái thẻ trừ hao hết tiền
Vua nhìn con gái thấy phiền
Con này ăn mặc như điên thế này?
Bên trong là áo hai dây
Dưới mặc váy ngắn chấm ngay giữa đùi
Ngoài khoác lông ngỗng trắng tươi
Trưa hè tháng sáu tiết trời nắng chang
Nhưng vì lúc ấy vội vàng
Cha con lên ngựa tìm đàng chạy mau
Thương thay công chúa Mỵ Châu
Vì tình nên nỗi cái đầu u mê
Tay cầm vạt áo mân mê
Rứt lông làm dấu đường về xa xôi
Đằng sau giặc đuổi đến nơi
Nhà vua chạy đến biển khơi cùng đường
Một đời lẫm liệt Dương Vương
Mà ra thân phận thảm thương thế này
Nhà vua đang lúc đắng cay
Bèn rút điện thoại gọi ngay Rùa vàng
Sự đời sao quá phũ phàng
Lão ta đổ tội cho nàng Mỵ Châu
Vua quay nhìn lại đằng sau
Hiểu ra sự việc, chém đầu con luôn
Máu đào như thác tràn tuôn
Xót thay một đóa quỳnh hương chết rồi.

12.
Trọng Thủy phi ngựa đến nơi
Thấy vua nhảy xuống biển khơi trầm mình
Mỵ Châu nằm chết lặng thinh
Động lòng nghĩ đến chút tình năm xưa
Thương nàng vướng phải quả lừa
Thủy ngồi khóc lóc như mưa rồi về
Ngang qua cái chỗ bờ đê
Có một cái giếng nằm kề đường đi
Sẩy chân ngã xuống tức thì
Người đời cứ tưởng chết vì thương Châu
Bèn đồn đến tận ngày sau:
Con trai nuốt giọt máu đào chảy ra
Kết tinh thành chút ngọc ngà
Đem làm trang sức quả là đẹp sang
Ngọc này rửa nước giếng làng
(Chính là cái chỗ Thủy đang trầm mình)
Sắc càng thêm sáng thêm xinh
Thế là thêu dệt mối tình Thủy - Châu.


11.2008

Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010

Tiên Dung - Chử Đồng Tử

Đây là tác phẩm thứ ba của mình sau "Tấm Cám" và "Sơn Tinh - Thủy Tinh" trong loạt truyện thơ "Cổ tích thời hiện đại", hy vọng có thể giúp mọi người thư giãn.

1.
Chuyện rằng công chúa Tiên Dung
Vốn là con gái vua Hùng thứ ba
Thương thay nàng xấu như ma
Dù đi mỹ viện, spa hàng ngày
Nghĩ con mình xấu thế này
Nguy cơ là phải sống chay suốt đời
Chưa kể cái thói ăn chơi
Vụng về, đanh đá, lắm lời, điêu toa
Suốt ngày nhậu nhẹt la cà
Nói thì cũng xấu hổ ra ích gì?
Tiên Dung càng lớn càng lì
Cha dạy cũng chỉ cười khì không nghe
Hùng Vương nẫu ruột, ủ ê
Bao giờ nó tỉnh cơn mê hở giời?
Khi công chúa tuổi ba mươi
Sốt ruột vua mới cho người rêu rao
Đứa nào làm rể của tao
Ba cái resort năm sao có liền
Kèm theo là một đống tiền
Tha hồ du hí khắp miền Đông Tây
Tiên Dung xót ruột cãi ngay:
“Việc gì phải thế? Ô hay, buồn cười!
Cho dù đây ế mười mươi
Đem đi đấu giá xứ người vẫn ngon
Một tên bên nước Đài Loan
Suốt ngày chat chít với con cha à
Mới hồi chiều chứ đâu xa
Hắn khen con đẹp mặn mà mới kinh
Cũng do con gởi tấm hình
Có photoshop nên xinh hơn nhiều
Nhưng mà con chẳng thèm yêu
Thà rằng ở vậy sớm chiều đi chơi
Cuộc đời mấy chục năm thôi
Hôn nhân có phải phí đời đi không?
Con đây chẳng vội lấy chồng
Hay ho gì lũ đàn ông tầm thường!
Con tuy nhan sắc khiêm nhường
Nhưng gì cũng biết tỏ tường nghe cha.”

2.
Bên làng Chử Xá không xa
Có cha con nọ cảnh nhà khó khăn
Xưa kia giàu có đủ ăn
Kẻ hầu người hạ tiếng tăm khắp vùng
Cha con nổi máu yêng hùng
Đem tiền đánh bạc tận vùng Ma Cao
Số đời xui xẻo làm sao
Tiền bạc cứ thế ào ào ra đi
Cuối cùng của chẳng còn chi
Chỉ còn chiếc khố “đờ mi” tạm dùng
Ôi chao khổ sở vô cùng
Hai người một chiếc xài chung xoay vòng

Thế rồi vào một ngày đông
Người cha bị nổi tăng xông qua đời
Nhìn con lệ lã chã rơi:
“Khố này con giữ che người nha con”
Thấy chiếc khố chẳng ra hồn
Chử vờ hiếu thảo đem chôn theo người
Thế rồi hí hửng tươi cười
Ra biển đánh cá trêu ngươi dân làng

3.
Mùa hè thấm thoắt vừa sang
Có đoàn gái đẹp ghé ngang chốn này
Thì ra nước Việt đăng cai
Hoa hậu hoàn vũ của ngài Donald (Donald Trump)
Tiên Dung tính kế chơi gian
Xin cha cho mấy chục ngàn lót tay
Dụ ban tổ chức say say
Thế là phóng bút ghi ngay tên vào
Hôm thi hoa hậu thể thao
Nàng phóng xe máy vượt rào rất kinh
Giám khảo giật thót cả mình
Nó xấu mà giỏi, chớ khinh con này
Định đem vương miện trao ngay
Nhưng rồi nghĩ lại: mới ngày đầu thôi
Mười đêm đánh bạc ăn chơi
Giám khảo cũng rõ con người Tiên Dung
Ôi chao nhi nữ anh hùng
Anh tài xứ khác coi không ra gì
Lại thêm thi họa cầm kỳ
Tài năng giải lớn tiếc gì không cho
Tiên Dung giả bộ ngây thơ
Thôi nào giám khảo cứ chờ màn sau
Cười thầm cái lũ lau chau
Đẹp người mà dốt rớt mau cho rồi
Dân tình nô nức tới coi
Vua Hùng cũng sướng: đến thời con ta
Tiên Dung vòi vĩnh hoàng gia
Nếu giành vương miện thì cha về vườn
Đây không cam phận công nương
Nữ hoàng mới xứng tấm gương siêu phàm

Trời không dung túng lòng tham
Đến hôm thi cuối mới làm nàng thua
Xui sao hôm ấy trời mưa
Tiên Dung xây xẩm vì chưa ăn gì
Bèn sai con bé nữ tì
Đun nước làm một gói mì giữ eo
Con nữ tì mới nói leo
Dạo này công chúa nhẳng nheo thân hình
Tiên Dung nghe vậy thất kinh
Mua que về thử thấy mình có thai
Nghĩ hoài chẳng biết con ai
Thế là nước mắt ngắn dài thở than
Ở đây xa cách mây ngàn
Làm sao kiếm được một chàng cưới ngay?
Xảy ra cơ sự thế này
Sao giành vương miện nữa đây hở trời?
Miệng vừa than thở mấy lời
Giám khảo xuất hiện huýt còi đuổi đi
Ôi thôi danh tiếng còn chi
Tưởng kiếm chút giải phòng khi hết tiền
Bây giờ thiên hạ xỏ xiên
Nó thấy ta giỏi, nó phiền nó chơi
Thôi thì sự cũng đã rồi
Ta bày keo khác để coi thế nào

4.
Rời xa phố xá ồn ào
Tiên Dung lặng lẽ đi vào làng quê
Trúng hôm biển động thuyền về
Xung quanh bãi vắng não nề cô liêu
Bấy giờ trời đã quá chiều
Công chúa thấy vắng đánh liều tắm tiên
Bên trời trăng mới vừa lên
Mờ mờ ảo ảo trong đêm dịu dàng
Tiên Dung đương lúc mơ màng
Nước vừa xối xuống lộ chàng thanh niên
Ôi trời chàng đẹp như tiên
Công chúa đưa mắt dán liền vào thân
Tuy rằng Dung chẳng còn tân
Thế mà gặp Chử cũng đần mặt ra
Văn Lang đất nước của ta
Không ngờ có kẻ hào hoa thế này
Ngữ ấy mà ở bên Tây
Brad Pitt chắc cũng bó tay chịu hàng
Bây giờ ta lại có mang
Kể ra mà vớ được chàng thì hên
Thế là gọi Chử đứng lên
Kể ra thân phận, xưng tên rồi đùa:
“Chàng ơi gia quyến gì chưa
Bỗng dưng sao lại nằm bừa ở đây?
Áo quần chẳng có mà thay
Thân trai lực lưỡng phơi bày vui ghê!”
Nói rồi nhìn Chử thỏa thuê
Càng nhìn càng thấy say mê trong lòng
Chử Đồng Tử liếc Tiên Dung
Công chúa sao xấu lạ lùng vậy ta?
Nhưng nàng dòng dõi hoàng gia
Ta mà cưới được cũng là ấm thân

5.
Thế là kể lể phân trần:
“Ngày xưa tôi vốn muôn phần giàu sang
Cha tôi cũng được làm quan
Mẹ tôi tích trữ nhiều vàng, đô la
Bỗng đâu nghiệp chướng oan gia
Bất ngờ ập xuống cả nhà một hôm
Buổi chiều đương lúc gió nồm
Mẹ tôi bị sặc hạt cơm tiêu đời
Đám ma cho mẹ xong rồi
Trộm vào khua hết cả nồi lẫn niêu
Tiền vàng trong tủ cũng tiêu
Ngân hàng mới rút hồi chiều chứ đâu
Ôi chao đau quá là đau
Cha tôi đổ bệnh vì rầu vì thương
Bây giờ cha chẳng có lương
Mình tôi gánh vác đảm đương việc nhà
Khi xưa chỉ biết la cà
Giờ thì làm việc, chăm cha, buôn hàng
Thế nhưng số phận phũ phàng
Tôi mà không kể thì nàng chẳng hay
Số tôi gặp cướp một ngày
Chúng nó lột sạch từ giày trở đi
Cái đêm hôm ấy đêm gì
Vận xui bám riết cực kỳ oái oăm
Cha tôi bệnh cũng tròn năm
Chỉ húp nước cháo và nằm thở khan
Vài lời trăng trối muộn màng
Đây còn cái khố con quàng vào thân
Tôi đây trung nghĩa hiếu nhân
Nỡ nào để xác mình trần đem chôn
Thế là cho khố theo luôn
Mà lòng nặng nỗi u buồn thương cha
Bấy giờ đương độ tháng ba
Nàng bân gió rét tràn qua xóm chài
Nghèo hèn cô độc thân trai
Tình tiền chẳng có, bất tài, vô mưu
Nhờ người đi hỏi lương hưu
Mong tìm ít vốn mua cừu về chăn
Bên tài chính nhấm nhẳng rằng:
“Cha nó đã chết, lằng nhằng gì đây?
Chưa bị truy cứu là may
Cái tội tham nhũng những ngày làm quan”
Chử tôi nước mắt chứa chan
Thôi đành nhắm mắt đưa chân qua ngày
Áo quần chẳng có để thay
Đành vùi dưới cát ăn mày thế gian
Hôm nay may mắn gặp nàng
Tỏ lòng tôn kính, vô vàn mến yêu”

6.
Tiên Dung sợ Chử nói điêu
Nghĩ ngợi rồi có vài điều hỏi han:
“Chàng bảo cuộc sống khó khăn
Sao không tìm việc làm ăn lâu dài?”
Chử liền vội vã đáp ngay:
“Tôi đi xin việc nhưng ai cũng đòi
Tiếng Anh, vi tính ngất trời
Vài năm kinh nghiệm với đôi tấm bằng
Toàn là những thứ cao sang
Tôi có thì chẳng gặp nàng ở đây”
Tiên Dung tuy bụng đã say
Nhưng còn sáng suốt giả nai gật gù
Tên này đẹp mã mà ngu
Đời ngang trái thật, chẳng bù cho ta
Nhan sắc như quỷ dạ xoa
Xấu người, xấu nết nhưng mà thông minh
Bây giờ ta đã nặng tình
Còn chờ chi nữa không rinh về nhà?
May cho mấy bộ bà ba
Rồi cho ra mắt hoàng gia là vừa
Thế là hai đứa say sưa
Ôm nhau hôn ít mây mưa quên đời
Trăng khuya vằng vặc bên trời
Chứng cho đôi trẻ nói lời yêu thương
Đêm nay hai đứa diễn tuồng
Sáng ra thu xếp lên đường về kinh.

7.
Nghe tin vua cũng giật mình
Con ta mà lại si tình, lạ chưa!
Hay là thằng ấy nó lừa
Khiến cho con bé say sưa không rời?
Bèn cho người gọi vào coi
Nhân tiện phỏng vấn mấy lời xem sao
“Ôi chao mày dốt hơn tao
Toán văn sử địa môn nào cũng ngu
Con tao thông lược binh thư
Gả mày cho nó thì hư cả đời”
Tiên Dung sốt ruột lắm rồi
Khi xưa giục giã giờ ngồi chê bai?
Huống chi mình đã có thai
Nếu không lấy hắn kiếm ai đổ thừa?
Dung rằng: “Cha nói lạ chưa?
Lấy chồng là chuyện ngày xưa cha bàn
Giờ con có ý trung nhân
Thì cha tỏ vẻ ngại ngần là sao?
Để lâu chàng ấy thèm vào
Cha không biết lại làm cao thế này!”
Vua Hùng vẫn cứ xua tay:
“Công chúa mà lấy ăn mày hả con?
Lại còn dốt nát kinh hồn
Làm sao cai quản nước non sau này?
Bây giờ hai đứa nghe đây
Tiên Dung ở lại, về ngay khuê phòng
Mai tìm trai khác làm chồng
May ra vẫn có kẻ trồng cây si
Thằng kia mau chóng ra đi
Ta cho ít vốn phòng khi cơ hàn”
Tiên Dung uất ức la làng:
“Không, không, con quyết lấy chàng hôm nay
Chúng con duyên nợ chẳng phai
Vì chàng, con đã có thai trong mình”
Vua Hùng nổi giận lôi đình:
“Hai đứa này láo, coi khinh phép nhà
Ta trục xuất khỏi hoàng gia
Từ nay quyết chẳng nhận cha con gì”
Nói rồi sai lính đuổi đi
Tiên Dung cũng nổi cơn lì, đi luôn.

8.
Chử Đồng Tử vẫn còn buồn
Tưởng rằng cưới vợ vào luôn hoàng triều
Tiên Dung bản lĩnh hơn nhiều
Sự tình đã thế ta liều một phen
“Trong Nam em có người quen
Hay ta vào mở quán nem Bắc kỳ?”
Chử nào có biết nói chi
Đầu đất thì vợ bảo gì chả nghe!
Chử nhìn Dung thoáng e dè
“Cho anh hỏi chút đừng chê anh đần
mọi ngươi mới ngủ một lần
Tính ra được có nửa tuần mà thôi
Sao em biết có thai rồi
Hay là em đã ăn chơi hồi nào?”
Tiên Dung cất giọng ngọt ngào:
“Lại nghi ngờ thiếp là sao hở chàng?
Thiếp đây lá ngọc cành vàng
Đời nào có chuyện làng nhàng ở đây!
Bây giờ công nghệ tuyệt hay
Nên thiếp chỉ mất hai ngày thử que
Chàng nghi là thiếp bỏ về
Cho chàng chết đói bờ đê bây giờ!”
Chử Đồng Tử vốn ngu ngơ
Nghe Dung lừa thế cứ đờ mặt ra:
“Nghĩ nàng phương diện quốc gia
Quan trên trông xuống, người ta trông vào
Nên ta hỏi thử thế nào
Chứ nàng xấu thế ai xào là ngu”
(Hehe xin lỗi Nguyễn Du
Con vay tạm cụ câu thơ dẫn lời)
Tiên Dung cũng tức lắm rồi
Nhưng vì việc lớn tạm thời bỏ qua
Chử nghèo nên tính lo xa
Bảo Dung gọi điện xin cha ít tiền
Dung nghe vội vã nói liền:
“Em vẫn còn giữ đôi khuyên hột xoàn
Lắc tay, vòng cổ bằng vàng
Cần vốn cứ lấy nữ trang mà dùng”.

9.
Thấm thoắt mà đã cuối đông
Trông về xứ Bắc chạnh lòng nhớ cha
Khi xưa còn ở hoàng gia
Xe hơi đưa rước chợ hoa kinh thành
Ra giêng có hội yến anh
Bao nhiêu trai đẹp, ngon lành ghé chơi
Bây giờ xa cách phương trời
Kinh doanh ế ẩm chao ơi là buồn
Lặng người nhìn ngắm hoàng hôn
Thấy lòng quạnh vắng, bồn chồn, cô liêu
Chim trời mỏi cánh phiêu diêu
Đâu đây vọng tiếng chuông chiều xa xa
Đường đường công chúa như ta
Mà giờ thân phận lại ra nỗi này
Dung càng nghĩ lại càng cay
Ghét chồng lười biếng suốt ngày lang thang
Hôm nay đến một cái am
Chử may mắn được Phật Quang mời vào
Sau khi tán chuyện tào lao
Hai bên hợp ý kết giao bạn hiền
Phật Quang cho Chử ít tiền
Bảo về rủ vợ ra giêng buôn hàng
Tết qua xuân mới vừa sang
Tiên Dung sinh được một chàng Chử con
Khi con một tháng vừa tròn
Ba người lếch thếch lên non lập thành
Năm tốt thời vận lên nhanh
Không lâu người của xung quanh kéo về
Làm ăn lời lãi chán chê
Cả hai mua đất, mua xe ầm ầm
Phất lên khoảng độ ba năm
Tiên Dung – Đồng Tử tiếng tăm khắp vùng
Tin bay đến tận vua Hùng
Vua tròn xoe mắt: “Lạ lùng vậy ta?”
Bèn cho quân lính dò la
Quân đi do thám mất ba tháng trời
Rồi lên mạng nhắn mấy lời:
“Công chúa có một cơ ngơi kinh hoàng
Lâu đài chục cái bằng vàng
Xe toàn cỡ Mẹc, làng nhàng không đi
Giàu sang hơn chốn kinh kỳ
Ôi chao công nhận nữ nhi mà tài”
Nghe như sét đánh ngang tai
Con này làm loạn dông dài rồi đây
Bèn triệu quân lính tới ngay
Quyết tâm thẳng tiến bao vây đánh thành
Lại còn liên kết Mỹ, Anh
Trực thăng rú rít lượn quanh trên đầu.

10.
Một năm ròng rã đánh nhau
Chử - Dung vẫn cố thủ lâu trong thành
Chiến trường phơi xác tanh bành
Bom rơi lửa ngút trời xanh chói lòa
Vua Hùng nhất quyết không tha
Chử - Dung thì chẳng ló ra bao giờ
Triều đình hạ lệnh quyết chờ
Khi nào xuất hiện phất cờ đánh luôn
Nhà vua tính kế chẳng khôn
Ở đây là chốn núi non điệp trùng
Địa hình hiểm trở vô cùng
Thắng làm sao được mà lùng với săn
Tiên Dung vui lướt diễn đàn
Post bài để giết thời gian hàng ngày
Lâu lâu lộ diện mặt mày
Ghi hình ghi tiếng chiếu đầy ti vi
Còn quân cảm tử nữa chi
Đánh bom tự sát tì tì suốt năm
Vua càng nghĩ lại càng căm
Tình hình thế mãi thì làm sao đây?
Rút ngay điện thoại cầm tay
Gọi Gia Cát Lượng nhờ bày mưu sâu
Lượng rằng: “Đang ở Châu Âu
Không nhìn thế sự biết đâu mà lường
Thôi ông chịu khó nhịn nhường
Dù gì nó cũng công nương hoàng triều”
Hùng Vương nghĩ ngợi rất nhiều
Cuối cùng xuống nước ra chiêu nghị hòa
Bấy giờ công chúa mới ra
Oai phong lẫm liệt như là nữ vương
Trên cao trời rủ lòng thương
Cho Đồng Tử với Tiên Dung về trời
Lâu đài phút chốc rã rời
Thành đầm Nhất Dạ đời đời ghi danh.

-------------------------------------
Và đây là phần viết thêm sau khi đọc được giai thoại về "vợ hai" của Chử Đồng Tử là Tây Sa công chúa:

11.
Thời gian thấm thoắt trôi nhanh
Chử - Dung nức tiếng kinh thành nước Nam
Bây giờ bệnh tật tràn lan
Nhớ bài thuốc của Phật Quang năm nào
Đem ra quảng cáo mời chào
Ung thư, bại liệt, hắc lào… đều xong
Tiền nhiều cuộc sống thong dong
Chử sinh thói xấu đèo bòng gái tơ
Một hôm dạo bước vườn mơ
Gặp cô gái trẻ nhào vô tán liền:
“Cô kia xinh đẹp dịu hiền
Làm ta cứ ngỡ như tiên trên trời”
Biết rằng Chử có vợ rồi
Nhưng thấy trai đẹp nhất thời mê say
Cô ta liếc mắt đưa mày:
“Đi đâu mà lại qua đây hỡi chàng?
Cũng là duyên kiếp đôi đàng
Hay chàng ở lại xóm làng quê em?”
Chử nhìn cô gái mà thèm
(Chả bù vợ xấu ma lem ở nhà)
Thế là bỗng nổi lòng tà
Nghĩ mưu tính kế cưới bà vợ hai.
Tiên Dung lắm mắt nhiều tai
Điều tra nên biết chồng chài gái xinh
Thế là nổi giận lôi đình:
“Tên này bạc nghĩa bạc tình làm sao
Ngày xưa nghèo khó thế nào
Chiếc khố chẳng có mặc vào che thân
Bây giờ sung sướng vô ngần
Sao không tích đức tu nhân hả trời?”
Tiên Dung lòng dạ rối bời
Bèn mở topic mấy lời buôn dưa
Diễn đàn tâm sự ngày mưa:
“Chồng tôi phản bội dối lừa đi đêm
Tôi phần bận rộn làm thêm
Phần thì con nhỏ, 'ăn nem' sao đành
Bà con đã rõ ngọn ngành
Xin hãy tư vấn thật nhanh xem nào”
Mọi người khuyên nhủ ào ào:
“Dung ơi bình tĩnh, ngọt ngào giả nai
Cứ cho hắn cưới vợ hai
Già rồi còn mấy sức trai mà buồn
Con kia mình tận dụng luôn
Bí quyết của nó mình buôn xứ người”.

12.
Tiên Dung nghe thế vội cười
Phen này ta lãi bằng mười năm xưa
Bèn tìm nàng Nguyễn để thưa
Rồi cho quân lính đón đưa về nhà
Một ông giờ có hai bà
Suối ngày cười nói khiến nhà không yên
Chử giờ mới thấy mình điên
Nuôi hai cô vợ tiêu tiền xài hoang
Tay đeo mười nhẫn hạt xoàn
Đêm đêm hành hạ khiến chàng hụt hơi.

Xuân về mưa bụi rơi rơi
Vua Hùng rảnh rỗi ghé chơi con mình
Thấy Dung với Nguyễn thông minh
Kinh doanh y dược tài tình làm sao
Nguyễn thì chế thuốc nấu cao
Dung mở bệnh viện, chốn nào cũng chơi
Chử tài cán có thế thôi
Thua vợ nên phải chịu ngồi thu ngân
Thấy vua nàng Nguyễn ân cần
Tặng vua bài thuốc vẫn thầm ước ao
Vua về dùng thử xem sao
Thấy mình sung tựa ngày nào đôi mươi
Bèn phong danh tiếng để đời
Tây Sa công chúa – con người tài hoa.

1.2008 

Thứ Hai, 6 tháng 9, 2010

Sơn Tinh - Thủy Tinh

Chuyện rằng ở nước Văn Lang
Có cô công chúa là nàng Mỵ Nương
Nhan sắc cũng chỉ thường thường
Nhưng mà nổi tiếng tỏ tường ăn chơi
.

Thời gian thấm thoắt dần trôi
Vua cần có rể nối ngôi trị vì
Bèn cho quảng cáo ti vi:
“Công chúa đương tuổi xuân thì rất xinh
Ai người quân tử say tình
Đẹp trai, thành đạt, thông minh, lắm tiền
Mau mau ứng thí rể hiền
Giang san một nửa có liền về tay”
Tin loan ra mới một ngày
Bao trang tuấn kiệt về ngay kinh thành
Cùng nhau ra sức đua tranh
Những mong đến lúc được giành con vua.
(Thấy bao nam tử bị lừa
Mỵ Nương thích chí: “Cho chừa thói ngu”)
Bao ngày sát hạch binh thư
Hai chàng trúng tuyển đúng như ý nàng
Phong lưu, đẹp mã, lắm vàng
Lại thêm hài hước, đàng hoàng, thông minh
Một chàng tên gọi Sơn Tinh
Đến từ đỉnh núi thần linh trị vì
Chàng này nét mặt lầm lì
Thân hình cao lớn, phương phi, oai hùng
Ga lăng, lãng mạn vô cùng
Làm cho con gái vua Hùng ngất ngây:
“Cha ơi con thích chàng này
Cha cho bày tiệc cưới ngay bây giờ
Sự đời lắm chuyện bất ngờ
Nhỡ chàng đổi ý phớt lờ con sao?”
Sơn Tinh kính cẩn cúi chào
Buông lời tán tỉnh ngọt ngào dễ thương:
“Ơ kìa công chúa Mỵ Nương
Ta đây đâu phải là phường Sở Khanh
Nhưng ta cũng muốn cưới nhanh
Bởi vì rất muốn mau giành ngôi vua”
Thủy Tinh vội vã vào thưa:
“Muôn tâu bệ hạ, xin chừa hắn ra
Thần vừa đến tự phương xa
Ở nơi biển thẳm nguy nga cung rồng
Biết tin công chúa kén chồng
Thần xin dâng cả tấm lòng thảo thơm”
Mỵ Nương khẽ liếc mắt lườm
Thấy chàng trai trẻ tinh tươm áo quần
Dung nhan lãng tử phong trần
Xem ra trong bụng có phần say mê
Bèn đưa tay vuốt tóc thề
(Thực ra là tóc rễ tre duỗi rồi)
Nhìn vua năn nỉ ỉ ôi:
“Cha ơi cha hãy truyền ngôi cho chàng”
Thấy công chúa quá vội vàng
Vua liền hỏi lại xem nàng thích ai
Công chúa nước mắt ngắn dài
“Hu hu, con thích cả hai sao giờ?”
Quan quân bèn mách nước cờ
Cho thi văn võ để chờ ai hơn
Vua nghe thấy thế mừng rơn
Bèn cho truyền lệnh thi luôn tranh tài
Bắt đầu tiết mục chuyện hài
Sơn Tinh kể trước một bài thơ vui:
“Một cô gái tuổi đôi mươi
Mặt mày xinh đẹp, dáng người thướt tha
Có lần đi khám y khoa
Gặp anh bác sĩ hào hoa vô cùng
Về nhà cô kể lung tung
Cha ơi anh ấy lạ lùng lắm thay
Nhìn con anh nói thế này:
‘Hôm nay anh gặp một ngày rất xui
Ống nghe anh đã quên rồi
Nên anh dùng tạm tai người nghe em’
Rồi anh nghe phổi nghe tim
Đôi mắt anh ấy lim dim mơ màng
Tai anh áp sát dịu dàng
Rà lên rà xuống nhẹ nhàng đó cha
Mà anh khám kỹ lắm nha
Chỉ nghe tim phổi mất ba giờ liền
Bố nhìn con gái dịu hiền
Trong lòng rất đỗi muộn phiền nói ngay:
‘Thằng cha này xỏ lá thay
Nhưng mà con cũng còn may quá trời
Nó chỉ quên ống nghe thôi
Chứ quên ống chích tiêu đời con luôn’”.

Sơn Tinh vừa dứt lời tuôn
Mọi người ôm bụng ngoác mồm như điên
Quan quân cười ngả cười nghiêng
Nhà vua sặc cả miếng riềng vừa nhai
(Triều đình đang nhậu lai rai
Cầy tơ chín món, mấy chai rượu nồng)
Công chúa thích chí trong lòng:
“Sơn Tinh chàng hãy làm chồng thiếp ngay”
Triều đình trên dưới vỗ tay
Chúc cho đôi trẻ men say duyên tình
Vừa hay lúc ấy Thủy Tinh
Đùng đùng nổi giận một mình bước ra:
“Trăm năm trong cõi người ta
Thủy Tinh kể chuyện rất là OK
Mọi người xin hãy lắng nghe
Chuyện này đảm bảo bốn bề cười lăn”
Nói rồi đứng trước quan văn
Chàng ta đủng đỉnh nói năng khôi hài:
“Trong giờ học toán lớp hai
Cô giáo mới đặt một bài toán vui:
Năm con chim nhỏ trên trời
Khẽ khàng đậu xuống cành sồi xanh non
Thợ săn bắn chết hai con
Số chim ở lại sẽ còn bao nhiêu?
Cả lớp im lặng đăm chiêu
Cuối cùng một cậu đáp liều như sau:
‘Bài này có khó gì đâu
Chẳng còn lại chú chim nào trên cây!’
Cô giáo mới nói thế này:
‘Em mà đáp thế là sai mất rồi
Để cô minh họa em coi
Sau đó em hãy trả lời lại ngay’
Cô giáo xòe năm ngón tay
Rồi cô cụp xuống bớt hai, hỏi rằng:
‘Bây giờ em đã rõ chăng?’
Cậu bé vẫn cứ khăng khăng: ‘không còn
Vì nghe súng nổ vang giòn
Lũ chim bay mất có còn nữa đâu!’
Cô giáo thích thú gật đầu:
‘Đáp số không đúng nhưng giàu ý hay
Suy luận lô gíc lắm thay
Cô rất thích cách nghĩ này của em’
Cậu bé vội vã nói thêm
‘Hồi nãy cô đã đố em một bài
Cuộc chơi vẫn cứ còn dài
Mời cô đoán thử bài này cho em:
Một chiều gió nhẹ bên thềm
Có ba phụ nữ ăn kem ngon lành
Một người cắn vội thật nhanh
Người liếm, người mút để ăn nhẹ nhàng
Bây giờ cô có biết chăng
Ai là phụ nữ có chồng hả cô?’
Quả là câu hỏi bất ngờ
Cô giáo đỏ mặt đứng đờ chôn chân
Rồi cô hạ giọng nói thầm:
‘Người phụ nữ mút que kem chứ gì?’
Cậu bé cười mỉm mím chi
Ra chiều đắc thắng bởi vì cô sai:
‘Chính người có nhẫn đeo tay
Mới là đáp án bài này đó cô
Nhưng mà cô chớ có lo
Em thích cách nghĩ mà cô trả lời”
Nghe xong công chúa bật cười
Vội vàng tiến đến lả lơi đưa tình:
“Cha ơi con thích Thủy Tinh
Bởi vì chàng ấy thông minh, khôi hài”.

Cả hai ngang sức ngang tài
Khiến vua rối trí – chọn ai bây giờ?
Bèn bảo công chúa đố thơ
Ai người giải được thì cho làm chồng
Công chúa chúm chím môi hồng
(Son này nhập ngoại triệu đồng một một cây)
Nàng đọc câu đố thế này:
“Một ngày trời đẹp, mây bay, nắng hồng
Gà con rảo bước chơi rông
Diều hâu bay đến lượn vòng bên trên
Gà con ngửa cổ ngước lên
Nói câu gì đó rơi liền diều hâu
Mời hai chàng hãy đoán mau
Em gà con nhỏ nói câu gì nào?”
Sơn Tinh nhanh nhẹn làm sao
Vừa nghe câu đố ngọt ngào nói ngay
“Gà con nó nói thế này:
Diều hâu chàng hỡi ra tay khoe hàng
Diều hâu nghe thế vội vàng
Khép đôi cánh lại điệu đàng làm duyên
Dụ em gà nhỏ dịu hiền
Nào ngờ rơi xuống tan liền xác thân
Gà ta đắc chí vô ngần
Đáng đời dại gái si đần diều hâu”
Nhà vua thích chí gật đầu
Phen này phò mã còn vào tay ai?
Thủy Tinh lườm mắt nguýt dài
Công chúa thấy thế ra bài đố thêm:
“Chuyện voi và chuột một đêm
Chuột vừa thỏ thẻ voi liền ngất đi
Hỏi chuột đã nói câu gì
Khiến voi hoảng hốt tứ chi cứng đờ?”
Hai chàng Sơn Thủy la to:
“Con chuột nó nói ngây thơ thế này
Voi ơi em đã có thai
Làm voi choáng váng xỉu ngay ra nhà”
Mỵ Nương cũng phải cười khà
Hai ngươi đọc báo rõ là nhanh ghê
Chuyện này ta mới vừa nghe
Hai ngươi đã biết bét nhè là sao
Bây giờ xin hãy đoán mau
Tỉnh dậy, voi nói một câu thầm thì
Chuột đang hí hửng cười khì
Lăn đùng ra xỉu, hỏi vì sao đây?”
Sơn Tinh đỏ mặt tía tai
Vò đầu bứt tóc nghĩ hoài không ra
Thủy Tinh lúc ấy ngâm nga:
"Voi nói thêm đứa nữa nha hỡi nàng”
Chuột nghe đổ vật ra sàn
Một đứa đủ mệt, một đàn làm sao?

Triều đình bàn tán xôn xao
Bây giờ biết tính thế nào mà so?
Hai người thi thố mấy trò
Bất phân thắng bại khiến cho vua rầu
Nào là đấu võ, thể thao
Đánh đàn, ca hát thấp cao tranh tài
Lại còn xếp chiếu đánh bài
Rồi chơi chứng khoán xem ai tinh tường
Mỗi người mỗi vẻ phi thường
Chẳng ai chịu lép chịu nhường cho ai
Sơn Tinh nghĩ bụng thế này
Thủy Tinh thằng ấy cũng tài như ta
Nếu không có kế ranh ma
Làm sao vào được hoàng gia bây giờ?
Thế là để ý thăm dò
Rồi đem đô Mỹ biếu cho nữ tì
Hỏi xem công chúa thích gì
Nữ tì liếc thấy phong bì căng căng
Bèn hạ giọng mách nước rằng:
“Chàng đem đồ độc tặng nàng là xong
Kim cương, đá quý, vàng ròng
Vòng tay nạm chín ngọc hồng sáng choang
Bông tai gắn chín hạt xoàn
Công chúa sẽ thích, xin chàng đầu tư”
Sơn Tinh giả bộ gật gù
(Chúng mày cứ tưởng ta ngu, ấm đầu?)
Bèn sai người đến xứ Tàu
Hàng giả mấy món đặt mau đem về
Công chúa thích mẩn thích mê
Ngay lập tức gạt ra rìa Thủy Tinh
Xin cha cho cưới Sơn Tinh
Vì chàng đã quý yêu mình như tiên
Vua Hùng vội vã tuyên liền:
“Sơn Tinh xứng đáng rể hiền của ta
Cho vào đội ngũ hoàng gia
(Nói nghe sang vậy chứ là già hoang).




 1.2008

(Chuyện này mình lấy cảm hứng từ vở kịch diễn trong Hội nghị khách hàng của công ty.)

Tấm Cám

Chuyện rằng ngày xửa ngày xưa
Ở một xứ nọ lắm dừa nhiều cau
Khắp nơi nhan nhản hàng Tàu
Rau xanh phun thuốc trừ sâu đầy vườn
Nổi lên có một cô nương
Tên là thị Tấm dễ thương khắp vùng
Eo thon với lại má hồng
Tuổi vừa đôi tám chưa chồng chưa con
.

Tấm này mẹ đẻ chẳng còn
Mồ côi từ thuở mới tròn thôi nôi
Thương thay thân phận cút côi
Cha nhịn không được lên đời vợ hai
Tưởng rằng sung sướng như ai
Hóa ra cơ cực ngày dài rối ren
Mụ này vừa xấu vừa đen
Tính tình đanh đá lại quen chửi chồng
Thói thường khác máu tanh lòng
Nên mụ hành hạ con chồng phát kinh
Lại thêm con Cám đồng minh
Mà mụ cứ ngỡ là xinh nhất nhà
Tả con của mụ qua loa:
Tóc thì khô cứng như là rễ tre
Cũng đang đến tuổi cập kê
Suốt ngày ảo tưởng được về cung vua
Tính tình ngang ngạnh như cua
Nhan sắc xét thấy cũng thua bồ Phèo (Chí Phèo)
Lại thêm cái tật nói leo
Ăn vụng, ngủ nướng đến mèo cũng kinh
Mẹ con nhà Cám rập rình
Thi nhau làm tội làm tình Tấm ta.

Thanh minh trong tiết tháng ba
Hai đứa Tấm Cám la cà đi câu
Bây giờ đồng rộng nước sâu
Bắt cá khó lắm phải đâu chuyện đùa
Vụng về Cám phải chịu thua
Nhưng vì ranh mãnh nên lừa thật mau
Dụ cho Tấm ngủ vùi đầu
Cám liền trút cá vừa câu đi về
Tấm dậy, buồn ủ buồn ê
Ôi thôi con Cám, tao thề không thua
Thế rồi nước mắt như mưa
(Chiêu này Tấm học từ xưa lắm rồi
Nước mắt là thứ đồ chơi
Nhỏ ra vài giọt có người xót thương)
Bỗng đâu xuất hiện bên đường
Một ông tóc trắng phi thường dáng tiên
Trong túi thò rất nhiều tiền
Răng vàng lấp lánh cười hiền làm sao
“Con ơi có chuyện gì nào
Phải chăng có đứa nó xào đời con?”
Tấm ngồi khóc lóc nỉ non:
“Có thằng nào thật thì ngon quá rồi
Đằng này khổ quá Bụt ơi
Câu bao nhiêu cá mất toi không còn”
Bụt bảo “thôi nín đi con
Con xem trong giỏ có còn gì không?”
Nghĩ rằng mơ ước viển vông
Chắc chẳng có nổi con còng con cua
Thế nên Tấm thật bất ngờ
Thấy con cá bống chỉ vừa ngón tay
Bụt liền cặn kẽ chỉ bày:
“Con đem con cá nuôi ngay giếng nhà
Mỗi ngày đọc một câu ca
Cá nghe quen giọng sẽ sà tới ăn”
Nói xong Bụt biến mất tăm
Dưới đất la liệt đống khăn vừa dùng.

Dì ghẻ tức giận đùng đùng
Lừa Tấm ra tận ngoài đồng chăn trâu
Tấm này thuộc loại dốt lâu
Bị lừa mấy bận vẫn mau tin liền
Thương thay cô Tấm cả tin
Tối về chăm bống chỉ nhìn thấy xương
Bèn nhờ Bụt rủ lòng thương
Bụt bảo chôn dưới chân giường, tính sau.

Tháng ngày thấm thoắt qua mau
Một ngày xuân đẹp tươi màu cỏ xanh
Nhà vua mở hội yến anh
Bà con nô nức tranh giành nhau đi
Tấm bèn thẽ thọt xin dì
Đi chơi một chuyến đỡ phì người ra
Dì ghẻ quắc mắt hét la:
“Mày lại tính chuyện la cà tán trai
Thôi đừng xin xỏ dông dài
Ở nhà làm việc tao sai bây giờ”
Tấm bèn rên rỉ khóc hờ
Ở trong xó bếp ngồi chờ Bụt lên
Bụt này theo lệ đã quen
Thấy con gái khóc là mềm lòng thôi
Rõ là thế thái ở đời
Dù là Tiên Bụt, người trời hay ma
Đàn ông dại gái thật là
Ra đường ném đá trúng ba thằng liền
Ra tay công việc dẹp yên
Bụt còn mách nước làm duyên cho nàng
Xương cá giờ hóa bạc vàng
Quần là áo lượt khăn choàng đẹp xinh
Đôi hài thêu thật tài tình
Lại thêm xe ngựa lên kinh vui vầy.

Tấm cho ngựa chạy như bay
Vừa gặp hoàng tử xán ngay lại nhìn
Mắt đen lả lướt đưa tình
Dáng người tha thướt càng xinh càng nồng
Mấy bài tán tỉnh kiếm chồng
Từ bé Tấm đã thuộc lòng trong tim
Thấy hoàng tử mắt lim dim
Tấm bèn hôn thử như phim xứ Hàn
Hoàng tử say đắm vô vàn
Vội vàng giục giã rước nàng về dinh
He he con gái xứ mình
Trong bụng thích chí say tình rồi đây
Thế mà vẫn cứ giả ngây
Làm cao một tí, mai này hết cơn
Thế là ra vẻ giận hờn
Làm bộ ngúng nguẩy lơn tơn chạy về
Không ngờ qua đoạn bờ đê
Chiếc hài rơi mất, ê chề chưa em?

Hoàng tử chạy vội đến xem
Thấy hài bèn nhặt rồi đem theo về
Nhìn hài lại thấy say mê
Bèn cho quân lính bốn bề loan tin
“Chân ai vừa vặn như in
Ta đến tận chỗ để xin lấy nàng”
Tin bay ra khắp xóm làng
Bao em thiếu nữ mơ màng lấy anh
Thi nhau chuẩn bị thật nhanh
Thử hài để được yên lành tấm thân
Cám ta cũng chẳng ngại ngần
Chìa ngay ra thử bàn chân to đùng
Hoàng tử thấy thế hãi hùng
Ôi thôi chân thế đạp chồng bẹp ngay
Mọi người thử hết mấy ngày
Chả ai vừa được chiếc hài đẹp xinh
Tấm ta đắc chí một mình
Chúng mày tưởng bở mà giành với tao
Bèn trang điểm má hồng đào
Mắt môi đưa đẩy ra chào con vua
Đưa chân một phát: hài vừa
Mẹ con nhà Cám sững sờ tức điên.

Nghĩ đời Tấm thế mà hên
Thế là được rước về liền cung vua
Ngày đêm vào cuộc mây mưa
Khiến cho hoàng tử say sưa không rời
Nhưng phàm duyên phận ở đời
Mấy khi mà được tuyệt vời mãi đâu
Ở cung vua đã lâu lâu
Cuối cùng Tấm cũng âu sầu nhớ cha
Tấm xin phép được về nhà
Nào ngờ về đến giỗ cha mất rồi
Dì ghẻ mềm mỏng chào mời
“Con vào đây đã chứ đòi đi đâu
Ngoài kia có một cây cau
Con ra trèo hái thật mau cho dì”
Tấm liền nhăn nhở cười khì:
“Khó chi chuyện ấy, thôi dì để con”.

Nghĩ thương Tấm tuổi còn son
Mắc mưu kế độc không còn xác thân
Mụ dì ghẻ chẳng ngại ngần
Vác dao ra chặt đứt phần thân cau
Tấm ngã lộn cổ xuống ao
Hồn lìa khỏi xác, nhập vào vàng anh
Con Cám quen thói lanh chanh
Hóa trang giả Tấm để thành vợ vua
(Hoàng tử là chức ngày xưa
Bây giờ chàng ấy mới vừa lên ngôi)
Vị vua trẻ cũng tinh đời
Mới sờ một phát là lòi mặt gian
Vợ ta da dẻ mịn màng
Chân dài, eo nhỏ, đôi hàng mi cong
Mũi cao, răng trắng, má hồng
Lại thêm cái khoản chiều chồng thương con
Còn cô tuy tuổi đang son
Mà sồ sề tựa năm con mất rồi
Mặt như bánh đúc, mắt lồi
Ông ứ chịu được, ông đòi vợ ông
Hu hu tội nghiệp anh chồng
Suốt ngày thương Tấm nên không ăn gì
Thấy mình cứ bị so bì
Cám tức lộn ruột, càng lì lợm thêm
Bà thì hành hạ từng đêm
Mày mà trốn tránh thì mềm xương ngay.

Thế rồi cũng đến một ngày
Nhà vua dạo mát bên cây hoa hồng
Dạo này bực bội cõi lòng
Lại bị ép buộc làm chồng con kia
Chơi xong tha thẩn lối về
Có con chim nhỏ vân vê áo bào
Nhà vua thấy thế thì thào:
“Vợ ta thì hãy chui vào ống tay!”
Chim nghe thấy thế vào ngay
Nhà vua thích lắm cho bày tiệc vui.

Vua bây giờ sướng mê tơi
Bèn giáng con Cám vô ngồi lãnh cung
Cám ta nổi giận đùng đùng
Lão này sao bỗng anh hùng thế kia?
Chắc là con Tấm đã về
Lão cho vợ mới ra rìa mà thôi
Nhưng mà nó đã tiêu đời
Mắt ta nhìn thấy nó rơi kia mà?
Cuối cùng Cám cũng hiểu ra
Con vàng anh nhỏ chính là Tấm xưa
Một hôm nhân dịp nhà vua
Ra ngoài đánh bạc gặp mưa không về
Ôi chao con Cám gớm ghê
Bắt chim giết thịt, nhậu phê tới chiều.

Nhà vua bị mất chim yêu
Đã buồn nay lại càng tiều tụy thêm
Bà con thử nghĩ mà xem
Cái con chim ấy nếu đem rao hàng
Giá cũng mấy chục cây vàng
Vì là chim quý, nên chàng càng đau
Nắm lông vua lấy chôn mau
Từ ngay chỗ ấy xoan đào mọc lên
Thế là cứ đến hàng đêm
Vua ra cây ấy để quên vợ già
(Tức là mụ Cám ba hoa
Mỗi đêm hành hạ những ba lần liền
Khiến nhà vua trẻ phát điên
Nó xài xể thế xong liền đời trai)
Bây giờ vua nhậu lai rai
Dưới tán lá đẹp rủ dài bóng xanh.

Cám biết liền nổi tam bành
Chặt ngay cây ấy lấy cành gỗ xoan
Sai người đóng một cái bàn
Để ngồi chat chit buôn hàng online
Tấm thì vốn tính thù dai
Hồn trong bàn gỗ suốt ngày không tha
“Cám kia mày biết tay bà
Bà thì bà khoét mắt ra bây giờ”
Con Tấm mà cũng gớm chưa
Cám nghe mà thấy bất ngờ làm sao
Rồi đem bàn gỗ xoan đào
Đốt thành tro bụi ném vào đồng xa.

Thế rồi ngày lại tháng qua
Có một cây thị tà tà mọc lên
Có bà lão đến đứng bên
Thấy quả thị đẹp liền rên thế này:
“Thị ơi mày hãy rụng ngay
Bà để bà ngửi suốt ngày, không ăn”
Thế là quả thị rơi nhanh
Bà lão thích chí để dành ngửi thôi.

Ngày nào bà cũng đi chơi
Già rồi tranh thủ không đời nó tiêu
Thế là sớm sớm chiều chiều
Tấm chui khỏi lốt yêu kiều đẹp xinh
Bây giờ Tấm đã thành tinh
Buôn bán lọc lõi tài tình làm sao
Chứng khoán trúng lớn, tiền vào
Tấm liền sắm đủ nhà lầu, xe hơi
Bà lão giờ biết Tấm rồi
Thế là mê tít: “ở chơi với bà
Hai bà cháu ở một nhà
Cháu sướng bà cũng sướng ra muôn phần”.

Thế rồi vào một ngày xuân
Nhà vua lỡ bước đưa chân chốn này
Thấy resort đẹp hay hay
Vua bèn hứng chí ghé ngay chơi bời
Tấm ra lả lướt chào mời
Định bụng tranh thủ tiền moi thật nhiều
Nào ngờ gặp lại chồng yêu
Còn vua gặp vợ mỹ miều năm xưa
Hai người nước mắt như mưa
Ôm nhau hôn hít như vừa cưới nhau
Thế rồi quên hết niềm đau
Vua mừng vì Tấm càng giàu càng xinh
Mau mau rước lại về dinh
Một đoàn dằng dặc diễu hành xe hơi
Cám ta tức khí ngút trời
Ái chà con Tấm tuyệt vời hơn xưa
Bây giờ nó lại chẳng vừa
Nên nào có dễ mà lừa được đâu
Cám càng nghĩ lại càng đau
Suốt ngày mặt ủ mày chau một mình
Thấy Tấm nhan sắc tuyệt xinh
Cám liền giả bộ thân tình hỏi xem:
“Ơ này chị Tấm của em
Phải chăng là chị thoa kem nước ngoài?
Rồi đi mỹ viện hoài hoài
Chăm sóc sắc đẹp nhiều bài rất hay?
Thương tình chị hãy chỉ bày
Vì em cũng muốn mặt mày đẹp xinh”
Tấm liền giả bộ nhiệt tình
(Phen này mày chết một mình nghe con)
Bèn vờ lên giọng nỉ non:
“Em ơi trò ấy hãy còn kém xa
Em muốn tươi đẹp như hoa
Chị xin mách nước: ấy là xông hơi”
Tấm cho chuẩn bị nước sôi
Đẹp đâu không thấy tiêu đời Cám luôn
Trải qua biết mấy chuyện buồn
Bây giờ cô Tấm tâm hồn đã chai
Giết người chẳng thấy ghê tay
Lại còn làm mắm gửi ngay về nhà
Dì ghẻ tuổi cũng đã già
Lú lẫn nên chẳng nhận ra con mình
Ngoài kia con quạ nó rình
Nó mách cho mụ sự tình trắng đen
Nhìn lại hũ mắm quen quen
Nhận ra con gái mụ bèn lăn quay…




9.9.2007